Hàn Quốc bây giờ đã vào mùa thu rồi, mùa khiến cho người ta buồn nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn.
Cậu nhớ không, mùa thu của năm trước :)
Tôi đã 24 tuổi rồi, không còn nhỏ để yêu đương lãng mạn như trước kia nữa, nhưng vì sao tôi lại luôn bị rung động trước những quan tâm nhỏ bé? Không thể trách cậu rời xa được, nhưng có lẽ bởi vì nó nhanh quá, đột ngột quá nên tôi không thể nào chấp nhận được rằng chúng ta đã không còn như xưa nữa rồi.
Không thể nào trở lại thân thiết như trước nữa, giữa chúng ta đã có quá nhiều khoảng cách để trở lại như ngày xưa rồi có phải không? Tôi đã quá mệt mỏi với những suy nghĩ mình đã sai ở đâu để ngày hôm nay lại thành như vậy, thế nên xin cậu buông tay nhau được không? Để mỗi chúng ta được hạnh phúc hơn bây giờ.
Có thể sau này ở bên một người khác sẽ không có được những cảm giác bình yên như khi ở bên cậu, nhưng ngay bây giờ cảm giác bình yên ấy cậu đã không thể mang lại được nữa thì chúng ta cố chắp vá một sợi dây đã đứt để làm gì...:)
Monday, October 14, 2019
Thursday, March 7, 2019
Viết cho cậu
Ngày hôm nay văn phòng chẳng có việc gì cả, nhàn rỗi quá nên mình lại viết cho cậu vài dòng ...Mình chỉ biết viết ra đây thôi, bởi có nói cho cậu nghe cậu cũng chẳng hiểu được tâm sự của một đứa hâm dở như mình :)
Bọn mình quen nhau như thế nào nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ nhớ lần đầu tiên cầm nhầm cái vali của cậu ở bến xe, mình còn ngoạc mồm gào lên *** là thằng nào đây? Mình làm ở trong văn phòng hỗ trợ sinh viên VN, nên nhiệm vụ của mình là giúp đỡ và hướng dẫn cho các bạn du học sinh mới sang về cuộc sống sinh hoạt ở Hàn Quốc. Cậu cũng như bao người khác, hỏi mình cái này nhờ mình cái kia, nhờ mình đưa đi mua đồ và chỉ chỗ siêu thị...
Rồi bọn mình nói chuyện với nhau nhiều hơn, mình cũng ko rõ là từ khi nào nữa, từ những lần đi nhậu chung cậu đưa mình về, rồi có cả những ngày mình say lướt khướt nói năng như con điên dở, mình mặc sức uống say vì biết dù mình có say nát bét ko lết được thì cũng luôn có 1 người sẵn sàng cõng mình về tới nhà, thả mình lên giường và đắp chăn khóa cửa cẩn thận cho mình :) Mình nhớ lần mình nghỉ việc, ở nhà, mấy đứa gọi mình nhậu để chia tay, hôm đó cậu cũng cõng mình về, rồi mình cứ dựa vào cậu lúc nào ko hay, chỉ cần thấy tin nhắn của cậu là trả lời bất kể ngày hay đêm, bất kể mình đang ở lớp học hay đang trên xe bus
Mình biết mình thích nghe lời ngọt ngào, còn cậu thì lúc nào cũng nói những điều ngọt ngào, có thể là chỉ nói với mình, hoặc có thể đối với ai cậu cũng như vậy, mình chẳng biết nữa nhưng mình cảm thấy lòng mình đã rung động từ bao giờ rồi :)
Mình nhớ có dạo cậu thất tình, tối ngày gọi cho mình, 1 câu nhậu đi là bon mình đã gặp nhau ở cửa hàng tiện lợi ở gần nhà mình, gọi 2 chai bia rồi mình ngồi đó, nghe cậu tâm sự, an ủi cậu, cảm thấy khi cậu đau thì mình cũng ko hề vui vẻ :) Ừ mình đã thương cậu mất rồi phải không?
Rồi có những ngày trời rất lạnh, mới đặt người xuống giường thấy cậu nhắn tin, mình biết cậu ko ổn, lại mặc áo ra ngoài rồi đợi cậu tới, bọn mình đi nhậu. Cậu nói với mình rất nhiều, nhắn tin tới mấy giờ sáng ko ngủ, mình cũng kiên nhẫn đọc những tin nhắn cậu nhắn, nó rất dài, nhưng mình vẫn đọc, đọc hết ko sót 1 chữ nào. Có những lúc mình cảm thấy chẳng hiểu sao mình lại như vậy nữa, thì ra thương 1 người là đau đớn thay cả phần người ta sao?
Mình cũng không rõ nữa, chỉ biết rằng, tới sau này, khi nỗi đau cậu đã vơi đi phần nào, cậu chẳng còn thân với mình nữa, không qua nhà mình ngủ cũng ko còn lo lắng mỗi khi mình uống say mà tới cõng mình về nữa :), cũng không còn mỗi ngày nhắn tin hỏi mình ở đâu làm gì, nhớ chay xe cẩn thận ăn uống đầy đủ, thậm chí khi mình buồn nhăn tin cho cậu cậu không trả lời, còn nói với mình cậu làm biếng trả lời tin nhắn lắm, nói vậy chẳng khác nào kêu mình đừng nhắn tiin nữa cậu sẽ ko trả lời đâu...Chắc mình đã ngộ nhận tình cảm và đặt niềm tin vào cậu quá nhiều nên bây giờ mới đớn đau như thế này đúng không T? Mình đúng là ngốc thật, mình tự cho phép bản thân tin là cậu lười nhắn tin, tự cho phép bản thân chờ đợi khi cậu hứa sẽ gọi lại cho mình sau, và rồi...chẳng có sau đó nữa :)
Mình chỉ toàn là tự lừa dối bản thân, thực ra là bọn mình đã thay đổi rồi có phải không, dù có trăm nghìn lí do đi nữa, mình cũng không thể chối bỏ 1 sự thật rằng cậu đối với mình đã khác xưa mất rồi :) Mình bất lực, mình chẳng thể làm gì khác được ngoài đứng đó và nhìn chúng ta đẩy người kia ra xa dần
Ừ thì thôi, hết duyên nợ rồi, chúng mình lại làm người dưng :)
Bọn mình quen nhau như thế nào nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ nhớ lần đầu tiên cầm nhầm cái vali của cậu ở bến xe, mình còn ngoạc mồm gào lên *** là thằng nào đây? Mình làm ở trong văn phòng hỗ trợ sinh viên VN, nên nhiệm vụ của mình là giúp đỡ và hướng dẫn cho các bạn du học sinh mới sang về cuộc sống sinh hoạt ở Hàn Quốc. Cậu cũng như bao người khác, hỏi mình cái này nhờ mình cái kia, nhờ mình đưa đi mua đồ và chỉ chỗ siêu thị...
Rồi bọn mình nói chuyện với nhau nhiều hơn, mình cũng ko rõ là từ khi nào nữa, từ những lần đi nhậu chung cậu đưa mình về, rồi có cả những ngày mình say lướt khướt nói năng như con điên dở, mình mặc sức uống say vì biết dù mình có say nát bét ko lết được thì cũng luôn có 1 người sẵn sàng cõng mình về tới nhà, thả mình lên giường và đắp chăn khóa cửa cẩn thận cho mình :) Mình nhớ lần mình nghỉ việc, ở nhà, mấy đứa gọi mình nhậu để chia tay, hôm đó cậu cũng cõng mình về, rồi mình cứ dựa vào cậu lúc nào ko hay, chỉ cần thấy tin nhắn của cậu là trả lời bất kể ngày hay đêm, bất kể mình đang ở lớp học hay đang trên xe bus
Mình biết mình thích nghe lời ngọt ngào, còn cậu thì lúc nào cũng nói những điều ngọt ngào, có thể là chỉ nói với mình, hoặc có thể đối với ai cậu cũng như vậy, mình chẳng biết nữa nhưng mình cảm thấy lòng mình đã rung động từ bao giờ rồi :)
Mình nhớ có dạo cậu thất tình, tối ngày gọi cho mình, 1 câu nhậu đi là bon mình đã gặp nhau ở cửa hàng tiện lợi ở gần nhà mình, gọi 2 chai bia rồi mình ngồi đó, nghe cậu tâm sự, an ủi cậu, cảm thấy khi cậu đau thì mình cũng ko hề vui vẻ :) Ừ mình đã thương cậu mất rồi phải không?
Rồi có những ngày trời rất lạnh, mới đặt người xuống giường thấy cậu nhắn tin, mình biết cậu ko ổn, lại mặc áo ra ngoài rồi đợi cậu tới, bọn mình đi nhậu. Cậu nói với mình rất nhiều, nhắn tin tới mấy giờ sáng ko ngủ, mình cũng kiên nhẫn đọc những tin nhắn cậu nhắn, nó rất dài, nhưng mình vẫn đọc, đọc hết ko sót 1 chữ nào. Có những lúc mình cảm thấy chẳng hiểu sao mình lại như vậy nữa, thì ra thương 1 người là đau đớn thay cả phần người ta sao?
Mình cũng không rõ nữa, chỉ biết rằng, tới sau này, khi nỗi đau cậu đã vơi đi phần nào, cậu chẳng còn thân với mình nữa, không qua nhà mình ngủ cũng ko còn lo lắng mỗi khi mình uống say mà tới cõng mình về nữa :), cũng không còn mỗi ngày nhắn tin hỏi mình ở đâu làm gì, nhớ chay xe cẩn thận ăn uống đầy đủ, thậm chí khi mình buồn nhăn tin cho cậu cậu không trả lời, còn nói với mình cậu làm biếng trả lời tin nhắn lắm, nói vậy chẳng khác nào kêu mình đừng nhắn tiin nữa cậu sẽ ko trả lời đâu...Chắc mình đã ngộ nhận tình cảm và đặt niềm tin vào cậu quá nhiều nên bây giờ mới đớn đau như thế này đúng không T? Mình đúng là ngốc thật, mình tự cho phép bản thân tin là cậu lười nhắn tin, tự cho phép bản thân chờ đợi khi cậu hứa sẽ gọi lại cho mình sau, và rồi...chẳng có sau đó nữa :)
Mình chỉ toàn là tự lừa dối bản thân, thực ra là bọn mình đã thay đổi rồi có phải không, dù có trăm nghìn lí do đi nữa, mình cũng không thể chối bỏ 1 sự thật rằng cậu đối với mình đã khác xưa mất rồi :) Mình bất lực, mình chẳng thể làm gì khác được ngoài đứng đó và nhìn chúng ta đẩy người kia ra xa dần
Ừ thì thôi, hết duyên nợ rồi, chúng mình lại làm người dưng :)
그냥
나는 며칠전에 사무실 옮겼다
마음이 좀 쓸쓸하고 슬폈다
예날 사무실 동료들하고 긴 시간 동안 같이 지냈는데 갑자기 떨어져서 마음이 허전하네
내 마음이 원래 약해서 그런 것 같애
사무실 이사하는 것도 뭔 큰 일 아니고...
그리고 나는 얘랑 싸웠다
아무일도 없었는데 내가 먼저 지라하고 그만 만나자고 제안했다
얘도 그래라고 했다
그 동안 너무 힘들었으니까 이제 더 이상 너를 만나고 싶지 않아
맷날 같이 붙어다니고 싶지 않다
마음만 아파서
웃는 순간보다 혼자 생각하고 우는 순간 더 많다...너때문에
마음이 좀 쓸쓸하고 슬폈다
예날 사무실 동료들하고 긴 시간 동안 같이 지냈는데 갑자기 떨어져서 마음이 허전하네
내 마음이 원래 약해서 그런 것 같애
사무실 이사하는 것도 뭔 큰 일 아니고...
그리고 나는 얘랑 싸웠다
아무일도 없었는데 내가 먼저 지라하고 그만 만나자고 제안했다
얘도 그래라고 했다
그 동안 너무 힘들었으니까 이제 더 이상 너를 만나고 싶지 않아
맷날 같이 붙어다니고 싶지 않다
마음만 아파서
웃는 순간보다 혼자 생각하고 우는 순간 더 많다...너때문에
Lảm nhảm
Ngày hôm nay tôi lên facebook, nghe tin 1 ng em học dưới vài khóa gì đó đã mất, tôi chẳng biết em là ai, nhưng có lẽ em còn trẻ lắm, một sinh viên học ngoại ngữ với bao ước mơ dang dở, vậy mà em đã ra đi, bỏ lại những ước mơ hoài bãi, bỏ lại gia đình :)
Thầy cô tiếc thương em, bạn bè tiếc thương em, ngay cả tôi, 1 người chẳng biết em là ai cũng tiếc thương cho cuộc đời ngắn ngủi của em :)
Em chỉ mới 20 tuổi thôi mà :) Vậy mà thần chết lại đem em đi, rồi sau đây những người ở lại, bạn bè em, và có lẽ đau lòng nhất sẽ là gia đình của em, họ sẽ sống như thế nào nhỉ?
Nghĩ tới đây thôi, tôi cũng cảm thấy chạnh lòng, cuộc đời ngắn ngủi chẳng biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng chúng ta luôn quá mệt mỏi để nghĩ rằng biết đâu hôm nay chính là ngày cuối cùng mình được sống, chúng ta chẳng hề trân trọng những giây phút được sống mà lãng phí nó bằng những suy nghĩ vô tội vạ, những lần tự ngược đãi bản thân, những lần vô tâm với chính những ng thân của mình
Tôi cũng có lúc cảm thấy mình đã tự lãng phí những ngày tuổi trẻ, tôi quá lười biếng để bước chân ra ngoài vào những ngày nghỉ, quá mệt mỏi để thức dậy đi làm đúng giờ :)) Nói tóm lại tôi là 1 người nhạt nhẽo, chính tôi cũng cảm thấy mình quá nhạt nhẽo trong cái thế giới đầy màu sắc này, có lúc tôi cảm tưởng như mình lạc lõng giữa những con người đầy năng lượng và nhiệt huyết.. Tôi sợ rồi mọi người sẽ rời xa tôi sau khi phát hiện ra tôi thật nhạt nhẽo, tôi mang nhiều u sầu, và quá nhiều nỗi sợ hãi để ai đó có thể đủ kiên nhẫn ở cạnh tôi
Những suy nghĩ của tôi sẽ làm đối phương phát mệt, và tới cuối cùng tôi chỉ còn lại 1 mình
Mặc dù vậy, nhưng tôi nhận ra, ừ thì 1 mình vẫn tốt, ít ra tôi sẽ ko phải đau lòng, và mặc dù là 1 mình nhưng tôi vẫn đang được sống, 1 cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc, :) Vậy thôi là đủ rồi...
Thầy cô tiếc thương em, bạn bè tiếc thương em, ngay cả tôi, 1 người chẳng biết em là ai cũng tiếc thương cho cuộc đời ngắn ngủi của em :)
Em chỉ mới 20 tuổi thôi mà :) Vậy mà thần chết lại đem em đi, rồi sau đây những người ở lại, bạn bè em, và có lẽ đau lòng nhất sẽ là gia đình của em, họ sẽ sống như thế nào nhỉ?
Nghĩ tới đây thôi, tôi cũng cảm thấy chạnh lòng, cuộc đời ngắn ngủi chẳng biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng chúng ta luôn quá mệt mỏi để nghĩ rằng biết đâu hôm nay chính là ngày cuối cùng mình được sống, chúng ta chẳng hề trân trọng những giây phút được sống mà lãng phí nó bằng những suy nghĩ vô tội vạ, những lần tự ngược đãi bản thân, những lần vô tâm với chính những ng thân của mình
Tôi cũng có lúc cảm thấy mình đã tự lãng phí những ngày tuổi trẻ, tôi quá lười biếng để bước chân ra ngoài vào những ngày nghỉ, quá mệt mỏi để thức dậy đi làm đúng giờ :)) Nói tóm lại tôi là 1 người nhạt nhẽo, chính tôi cũng cảm thấy mình quá nhạt nhẽo trong cái thế giới đầy màu sắc này, có lúc tôi cảm tưởng như mình lạc lõng giữa những con người đầy năng lượng và nhiệt huyết.. Tôi sợ rồi mọi người sẽ rời xa tôi sau khi phát hiện ra tôi thật nhạt nhẽo, tôi mang nhiều u sầu, và quá nhiều nỗi sợ hãi để ai đó có thể đủ kiên nhẫn ở cạnh tôi
Những suy nghĩ của tôi sẽ làm đối phương phát mệt, và tới cuối cùng tôi chỉ còn lại 1 mình
Mặc dù vậy, nhưng tôi nhận ra, ừ thì 1 mình vẫn tốt, ít ra tôi sẽ ko phải đau lòng, và mặc dù là 1 mình nhưng tôi vẫn đang được sống, 1 cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc, :) Vậy thôi là đủ rồi...
Monday, March 4, 2019
1 ngày t2 vkl:))
sáng mở mắt ra đi làm đã gặp ngay 1 vài mụ điên méo biết ở đâu ra
Như kiểu công việc chả liên quan đ gì đến nhau, nhưng đi qua văn phòng người ta cũng phải sân si xong xía mũi vào. Dkm như con điên!!=)))
Ủa thế văn phòng người ta là văn phòng hỗ trợ sinh viên, thì chả có sinh viên đi qua đi lại chứ không tôi ngồi đây mốc mõm à, ủa bị ngu hay sao mà đi qua rồi nói đây là cái văn phòng đấy nha, ko phải nơi sinh viên tự tiện ra vào đâu. Ủa thế bà bị điên à, văn phòng hỗ trợ sinh viên mà ko cho sinh viên vào khác đéo nào tôi ngồi đây kiểu ăn không ngồi rồi=))
Thế đó, sân si không làm cho bà tốt hơn hay giỏi hơn lên đâu, thế nên hãy làm tốt công việc của mình và bớt xía mũi vào chuyện người khác! Thânnnnnnnnnn
Đúng là ngày thứ 2 hl mà=)
Như kiểu công việc chả liên quan đ gì đến nhau, nhưng đi qua văn phòng người ta cũng phải sân si xong xía mũi vào. Dkm như con điên!!=)))
Ủa thế văn phòng người ta là văn phòng hỗ trợ sinh viên, thì chả có sinh viên đi qua đi lại chứ không tôi ngồi đây mốc mõm à, ủa bị ngu hay sao mà đi qua rồi nói đây là cái văn phòng đấy nha, ko phải nơi sinh viên tự tiện ra vào đâu. Ủa thế bà bị điên à, văn phòng hỗ trợ sinh viên mà ko cho sinh viên vào khác đéo nào tôi ngồi đây kiểu ăn không ngồi rồi=))
Thế đó, sân si không làm cho bà tốt hơn hay giỏi hơn lên đâu, thế nên hãy làm tốt công việc của mình và bớt xía mũi vào chuyện người khác! Thânnnnnnnnnn
Đúng là ngày thứ 2 hl mà=)
Wednesday, February 27, 2019
Mưa
Một ngày dài với 1 tỉ suy nghĩ quẩn quanh trong đầu
Mình lúc nào cũng thế, hâm dở và lắm suy nghĩ...đôi khi mình khiến người khác mệt mỏi, và chính mình cũng mệt mỏi :)
Mình không biết từ bao giờ mình sống bi quan như thế này, với những suy nghĩ viển vông trong đầu, với những ngày dài trượt trong những mối quan hệ chẳng biết sẽ đi về đâu. Mình mệt mỏi thực sự
Đã bao nhiêu lần mình suy nghĩ là mình sẽ từ bỏ rồi cuối cùng vẫn không làm được. Mọi thứ cứ quay mòng mòng trong đầu, lặp đi lặp lại một cách đáng sợ.
Hôm nay đi đánh răng, mình bất chợt nhìn thấy cái bàn chải của cậu, nó vẫn nằm đó, nhưng cô độc :)
Mình muốn vứt nó đi, nhưng mình vẫn để đó như một sự hi vọng, hi vọng rằng 1 ngày nào đó cậu sẽ gõ cửa, và xuất hiện ở đây như cậu vốn đã từng. Cậu sẽ lại nằm đó, còn mình ngồi cạnh coi phim, chúng mình chỉ cần ngồi cạnh nhau như vậy thôi chắc cũng đủ rồi nhỉ
Nhưng mình biết đâu được, hi vọng vẫn chỉ là hi vọng, mà đôi khi, hi vọng còn làm cho con người ta đau hơn. Mình đang nghĩ, dường như mình đang phải trả giá cho những gì mình đã làm, rằng mình cũng đã từng đùa giỡn tình cảm của người khác, nên bây giờ phải nhận lại, nhận lại tất cả những gì mình cả gây ra. Có đúng không vậy? Nếu có thể, làm ơn xin hãy quay trở lại và đừng xuất hiện thêm bất cứ 1 lần nào trong cuộc đời mình nữa. Mình đi đến đây, cũng đã nếm đủ đớn đau rồi, những gì nợ cậu cũng trả hết rồi, nên làm ơn chúng ta hãy quay trở về như những người xa lạ có được không?
Mình lúc nào cũng thế, hâm dở và lắm suy nghĩ...đôi khi mình khiến người khác mệt mỏi, và chính mình cũng mệt mỏi :)
Mình không biết từ bao giờ mình sống bi quan như thế này, với những suy nghĩ viển vông trong đầu, với những ngày dài trượt trong những mối quan hệ chẳng biết sẽ đi về đâu. Mình mệt mỏi thực sự
Đã bao nhiêu lần mình suy nghĩ là mình sẽ từ bỏ rồi cuối cùng vẫn không làm được. Mọi thứ cứ quay mòng mòng trong đầu, lặp đi lặp lại một cách đáng sợ.
Hôm nay đi đánh răng, mình bất chợt nhìn thấy cái bàn chải của cậu, nó vẫn nằm đó, nhưng cô độc :)
Mình muốn vứt nó đi, nhưng mình vẫn để đó như một sự hi vọng, hi vọng rằng 1 ngày nào đó cậu sẽ gõ cửa, và xuất hiện ở đây như cậu vốn đã từng. Cậu sẽ lại nằm đó, còn mình ngồi cạnh coi phim, chúng mình chỉ cần ngồi cạnh nhau như vậy thôi chắc cũng đủ rồi nhỉ
Nhưng mình biết đâu được, hi vọng vẫn chỉ là hi vọng, mà đôi khi, hi vọng còn làm cho con người ta đau hơn. Mình đang nghĩ, dường như mình đang phải trả giá cho những gì mình đã làm, rằng mình cũng đã từng đùa giỡn tình cảm của người khác, nên bây giờ phải nhận lại, nhận lại tất cả những gì mình cả gây ra. Có đúng không vậy? Nếu có thể, làm ơn xin hãy quay trở lại và đừng xuất hiện thêm bất cứ 1 lần nào trong cuộc đời mình nữa. Mình đi đến đây, cũng đã nếm đủ đớn đau rồi, những gì nợ cậu cũng trả hết rồi, nên làm ơn chúng ta hãy quay trở về như những người xa lạ có được không?
Tuesday, February 26, 2019
Chênh vênh
Những rung động ở cái tuổi chẳng còn tin vào tình yêu, ko còn bất chấp tất cả giống như hồi 18 tuổi, cũng ko vì ko có được người ta mà buồn đến sống chết...
Tôi và cậu, chúng ta mỗi người ở 1 đầu đất nước, từ nhỏ lớn lên ở 2 nơi khác nhau, ko quen biết, ko điểm chung, vậy mà đột ngột lại gặp nhau ở một đất nước xa lạ, như 2 ng xa lạ và rồi trở nên thân thiết. Đó có được gọi là duyên phận không, hay đến cuối cùng chúng ta cũng chỉ như bao người khác có duyên không nợ? Gặp nhau rồi cũng sẽ lại chia xa?
Đã bao lần tự hỏi không biết mình là gì của nhau? Rồi cũng chẳng muốn thắc mắc nữa, bởi vì dường như mọi câu hỏi đều không có câu trả lời. Nếu nói là bạn bè thì đã đi xa mức bạn bè, nhưng cũng chẳng phải là gì đó của nhau cả, vậy nên chúng mình thôi không quan tâm nhau nữa được không?
Nếu có ai đó hỏi nếu không được gặp nữa tôi có nhớ cậu không? Thì chắc chắn câu trả lời là có.
Tại sao lại không nhớ được khi mà chúng ta đã cùng nhau đi qua rất nhiều ngày tháng ở thành phố này. Chúng ta đã từng làm gì cũng có nhau, đi đâu cũng đi cùng, có chuyện gì cũng nói cho nhau nghe cơ mà nhỉ :)
Thời gian không làm thay đổi mọi thứ, chỉ là chúng ta quá bận rộn và mệt mỏi để có thể quan tâm người kia như lúc ban đầu có phải vậy không?
Tôi không thể bắt cậu chạy tới nhà lúc 2h đêm vì tôi bị ốm như lúc trước trong khi 11h cậu mới tan ca nữa, cũng không thể vào 1 ngày buồn gọi cậu tới nhậu trong khi sáng hôm sau 9h sáng cậu phải đi làm, có đúng vậy không? :) Mọi nỗi buồn đều phải ở lại phía sau, vì chúng ta đã không còn là những đứa trẻ vô lo vô nghĩ, tối ngày bám riết lấy nhau kể nhau nghe mọi vui buồn nữa đúng không? :)
Nhưng hi vọng, sau tất cả, cậu vẫn ở đó, vẫn là người ở bên tôi lúc tôi mệt mỏi, tôi cũng vậy, sẽ luôn lắng nghe và ở bên những lúc cậu cần. Không là gì của nhau, không đòi hỏi gì ở đối phương, vì vốn dĩ chúng ta đã không thuộc về nhau rồi. Nếu mỗi lúc chênh vênh quá, tôi sẽ dừng lại, những khi đó đừng thắc mắc vì sao tôi lại im lặng, hay tôi mất tích, chỉ đơn giản là tôi cần lấy lại cân bằng cho mối quan hệ của bọn mình thôi :)
Cảm ơn cậu, vì đã ở bên, quan tâm và lo lắng cho tôi nhiều như thế...
Tôi và cậu, chúng ta mỗi người ở 1 đầu đất nước, từ nhỏ lớn lên ở 2 nơi khác nhau, ko quen biết, ko điểm chung, vậy mà đột ngột lại gặp nhau ở một đất nước xa lạ, như 2 ng xa lạ và rồi trở nên thân thiết. Đó có được gọi là duyên phận không, hay đến cuối cùng chúng ta cũng chỉ như bao người khác có duyên không nợ? Gặp nhau rồi cũng sẽ lại chia xa?
Đã bao lần tự hỏi không biết mình là gì của nhau? Rồi cũng chẳng muốn thắc mắc nữa, bởi vì dường như mọi câu hỏi đều không có câu trả lời. Nếu nói là bạn bè thì đã đi xa mức bạn bè, nhưng cũng chẳng phải là gì đó của nhau cả, vậy nên chúng mình thôi không quan tâm nhau nữa được không?
Nếu có ai đó hỏi nếu không được gặp nữa tôi có nhớ cậu không? Thì chắc chắn câu trả lời là có.
Tại sao lại không nhớ được khi mà chúng ta đã cùng nhau đi qua rất nhiều ngày tháng ở thành phố này. Chúng ta đã từng làm gì cũng có nhau, đi đâu cũng đi cùng, có chuyện gì cũng nói cho nhau nghe cơ mà nhỉ :)
Thời gian không làm thay đổi mọi thứ, chỉ là chúng ta quá bận rộn và mệt mỏi để có thể quan tâm người kia như lúc ban đầu có phải vậy không?
Tôi không thể bắt cậu chạy tới nhà lúc 2h đêm vì tôi bị ốm như lúc trước trong khi 11h cậu mới tan ca nữa, cũng không thể vào 1 ngày buồn gọi cậu tới nhậu trong khi sáng hôm sau 9h sáng cậu phải đi làm, có đúng vậy không? :) Mọi nỗi buồn đều phải ở lại phía sau, vì chúng ta đã không còn là những đứa trẻ vô lo vô nghĩ, tối ngày bám riết lấy nhau kể nhau nghe mọi vui buồn nữa đúng không? :)
Nhưng hi vọng, sau tất cả, cậu vẫn ở đó, vẫn là người ở bên tôi lúc tôi mệt mỏi, tôi cũng vậy, sẽ luôn lắng nghe và ở bên những lúc cậu cần. Không là gì của nhau, không đòi hỏi gì ở đối phương, vì vốn dĩ chúng ta đã không thuộc về nhau rồi. Nếu mỗi lúc chênh vênh quá, tôi sẽ dừng lại, những khi đó đừng thắc mắc vì sao tôi lại im lặng, hay tôi mất tích, chỉ đơn giản là tôi cần lấy lại cân bằng cho mối quan hệ của bọn mình thôi :)
Cảm ơn cậu, vì đã ở bên, quan tâm và lo lắng cho tôi nhiều như thế...
Thursday, September 21, 2017
Thể sai động(사동) và bị động (피동) trong tiếng Hàn.
1. Sai động (사동)
Ví dụ: 동생이 울었다 => em khóc( chủ động - 주동)
형이 동생을 울렸다 => anh trai làm cho em khóc ( sai động - 사동)
thông qua 2 ví dụ=> Chủ thể tự mình làm 1 hành động gì đó => chủ động (주동)
Khi chủ thể khiến cho 1 đối tượng khác làm 1 điều gì đó => sai động (사동)
- Khi chuyển từ chủ động sang sai động thì sẽ xảy ra thay đổi gì.
+ Chủ thể (주어) cuả thể chủ động sẽ chuyển thành tân ngữ (목적어) của thể sai động 동생이 => 동생을
+ Xuất hiện 1 chủ ngữ mới mà trong thể chủ động không có (형이)
+ Động từ hành động chuyển thành động từ sai động (울다 => 울렸다)
2. Bị động (피동)
경찰은 범인을 잡았다=> cảnh sát bắt tội phạm (능동 - chủ động)
범인이 경찰에게 잡혔다 => thủ phạm bị cảnh sát bắt (피동 - bị động)
=> Thể bị động: Chủ thể bị hứng chịu 1 hành động nào đó từ đối phương
Khi chuyển từ thể chủ động (능동) sang bị động thì sẽ xảy ra thay đổi gì
+ chủ ngữ của thể bị động (주어) sẽ chuyển thành phó từ (부사어 -에게,에 의해) của thể bị động
경찰이 => 경찰에게
+ Tân ngữ của thể chủ động chuyển thành chủ ngữ trong thể bị động: 범인이 => 범인을
+ Động từ chuyển từ thể chủ động => bị động : 잡다 => 잡히다 (bắt => bị bắt)
Ví dụ: 동생이 울었다 => em khóc( chủ động - 주동)
형이 동생을 울렸다 => anh trai làm cho em khóc ( sai động - 사동)
thông qua 2 ví dụ=> Chủ thể tự mình làm 1 hành động gì đó => chủ động (주동)
Khi chủ thể khiến cho 1 đối tượng khác làm 1 điều gì đó => sai động (사동)
- Khi chuyển từ chủ động sang sai động thì sẽ xảy ra thay đổi gì.
+ Chủ thể (주어) cuả thể chủ động sẽ chuyển thành tân ngữ (목적어) của thể sai động 동생이 => 동생을
+ Xuất hiện 1 chủ ngữ mới mà trong thể chủ động không có (형이)
+ Động từ hành động chuyển thành động từ sai động (울다 => 울렸다)
2. Bị động (피동)
경찰은 범인을 잡았다=> cảnh sát bắt tội phạm (능동 - chủ động)
범인이 경찰에게 잡혔다 => thủ phạm bị cảnh sát bắt (피동 - bị động)
=> Thể bị động: Chủ thể bị hứng chịu 1 hành động nào đó từ đối phương
Khi chuyển từ thể chủ động (능동) sang bị động thì sẽ xảy ra thay đổi gì
+ chủ ngữ của thể bị động (주어) sẽ chuyển thành phó từ (부사어 -에게,에 의해) của thể bị động
경찰이 => 경찰에게
+ Tân ngữ của thể chủ động chuyển thành chủ ngữ trong thể bị động: 범인이 => 범인을
+ Động từ chuyển từ thể chủ động => bị động : 잡다 => 잡히다 (bắt => bị bắt)
Sunday, July 9, 2017
Ngữ pháp (으)며, (으)나, 더니
1. (으)며: đây là cấu trúc cùng nghĩa với (으)면서, Tuy nhiên (으)며 mang sắc thái trang trọng hơn, thường dùng trong các văn bản cao cấp, bài báo, thông báo,...
V có phụ âm cuối + 으며
V không có phụ âm cuối hoặc phụ âm cuối là ㄹ+ 며.
예: 나는 아침에 신문을 읽으며 커피를 마신다. => Tôi vừa đọc báo vừa uống cafe vào buổi sáng
빵을 만들며 음악을 듣는다 => Tôi vừa làm bánh vừa nghe nhạc
그는 집안 형편이 어려웠기 때문에 돈을 벌며 대학에 다녔다
=> Vì hoản cảnh gia đình khó khăn nên cậu ấy vừa kiếm tiền vừa đi học đại học
2. (으)나:
Nghĩa TV : nhưng.
Là NP cũng nghĩa với V+지만 nhưng được dùng trong văn viết với văn phong trang trọng như các văn bản báo chí, thông báo, các tài liệu,...
V có phụ âm cuối + 으나
V không có phụ âm cuối hoặc phụ âm cuối là ㄹ+ 나.
예: 공부를 열심히 하나 잘하지 못 한다=> tôi học chăm chỉ nhưng không thể giỏi được
친구 집에 찾았으나 친구를 못 만났다=> Tôi tìm đến nhà bạn tôi nhưng không gặp được bạn ấy
어제 교실에 왔으나 아무도 없었다=> Hôm qua tôi đến lớp học nhưng không có ai cả.
3 V+더니: Được gắn vào sau động từ, tính từ. Nó diễn tả sự thay đổi, những gì người nói đã từng trải qua trong quá khứ nay đã khác đi.
예: 어제는 머리가 많이 아프더니 오늘은 한결 좋아졌다
=> hôm qua đầu tôi vẫn còn rất đau mà hôm nay đã đỡ nhiều rồi.
어제 날이 많이 시원해진 것 같아요.
네, 며칠까지만 해도 잠도 못 잘 정도로 덥더니 어느새 바람이 선선해졌어요
=> Hôm qua thời tiết trở nên mát mẻ hơn thì phải.
đúng vậy. Mới vài ngày trước thôi nóng đến nỗi không ngủ được vậy mà đã trở nên mát mẻ hơn từ khi nào rồi.
예전에 한국음식을 못 먹더니 지금은 하루만 안 먹으면 안 될 정도로 잘 먹어요.
Trước đây tớ không ăn nổi món ăn HQ mà giờ đã ăn giỏi đến mức ngày nào cũng phải ăn.
V có phụ âm cuối + 으며
V không có phụ âm cuối hoặc phụ âm cuối là ㄹ+ 며.
예: 나는 아침에 신문을 읽으며 커피를 마신다. => Tôi vừa đọc báo vừa uống cafe vào buổi sáng
빵을 만들며 음악을 듣는다 => Tôi vừa làm bánh vừa nghe nhạc
그는 집안 형편이 어려웠기 때문에 돈을 벌며 대학에 다녔다
=> Vì hoản cảnh gia đình khó khăn nên cậu ấy vừa kiếm tiền vừa đi học đại học
2. (으)나:
Nghĩa TV : nhưng.
Là NP cũng nghĩa với V+지만 nhưng được dùng trong văn viết với văn phong trang trọng như các văn bản báo chí, thông báo, các tài liệu,...
V có phụ âm cuối + 으나
V không có phụ âm cuối hoặc phụ âm cuối là ㄹ+ 나.
예: 공부를 열심히 하나 잘하지 못 한다=> tôi học chăm chỉ nhưng không thể giỏi được
친구 집에 찾았으나 친구를 못 만났다=> Tôi tìm đến nhà bạn tôi nhưng không gặp được bạn ấy
어제 교실에 왔으나 아무도 없었다=> Hôm qua tôi đến lớp học nhưng không có ai cả.
3 V+더니: Được gắn vào sau động từ, tính từ. Nó diễn tả sự thay đổi, những gì người nói đã từng trải qua trong quá khứ nay đã khác đi.
예: 어제는 머리가 많이 아프더니 오늘은 한결 좋아졌다
=> hôm qua đầu tôi vẫn còn rất đau mà hôm nay đã đỡ nhiều rồi.
어제 날이 많이 시원해진 것 같아요.
네, 며칠까지만 해도 잠도 못 잘 정도로 덥더니 어느새 바람이 선선해졌어요
=> Hôm qua thời tiết trở nên mát mẻ hơn thì phải.
đúng vậy. Mới vài ngày trước thôi nóng đến nỗi không ngủ được vậy mà đã trở nên mát mẻ hơn từ khi nào rồi.
예전에 한국음식을 못 먹더니 지금은 하루만 안 먹으면 안 될 정도로 잘 먹어요.
Trước đây tớ không ăn nổi món ăn HQ mà giờ đã ăn giỏi đến mức ngày nào cũng phải ăn.
ngữ pháp sơ cấp - p2
1.V+아/어서
2.(으)니까
3.기 때문에
4.N+때문에
=> nghĩa: Vì…nên
Lưu ý: vế câu ở sau 아/어서 không được phép ở dạng câu mệnh
lệnh, yêu cầu.
예:
날씨가 추워서 창문을 닫으세요 => Sai
날씨가 추우니까 창문을 닫이세요 => đúngVí dụ: 1.비가 오니까 우산을 가져 가세요
Vì trời mưa nên hãy mang theo ô.
2.오늘 바빠서 만나지 못 해요
Vì hôm nay tôi bận nên không thể gặp nhau được
3. 동생은 학생때문에 학교에 가야 해요
Vì em tôi là học sinh nên phải đến trường
1.V+고
2.V+아/어서
Nghĩa: Làm gì rồi làm gì, chỉ thứ tự hành động trước sau
1.시장에 가서 옷을 사요
Tôi đi chợ và mua quần áo.
2.우리 집에 와서 같이 식사할까요?
Cậu đến nhà tớ rồi cùng ăn cơm nhé.
3.
밥을 먹어서 텔레비전을 봅니다
1.V+지못 하다
2.못+V
3.V+(으)ㄹ 수 없다
Nghĩa: không thể làm gì
.다리가 아파서 걷지 못 합니다.
Vì chân tôi đau nên không thể đi bộ được.
3.밖은 너무 시끄럽기 때문에 공부를 못 해요
Bên
ngoài ồn ào quá nên tôi không thể học được.
비가와서 밖으로 나갈 수 없어요.
Trời mưa nên tôi không thể ra ngoài được.
1. 안+V
2. V+지 않다
=> nghĩa : không làm gì.
어제 밥을 안 먹었어요.
Hôm qua tôi không ăn cơm
나는 학교에 가지 않습니다
Tôi không đến trường
V+기 전에
Trước khi làm gì
예: 식사하기 전에 손을 깨끗하게 씻어야 됩니다.
Trước khi ăn cơm phải rửa tay sạch sẽ
V+(으)ㄴ 후에
Sau khi làm gì
예: 어제 퇴근한 후에 쇼핑했어요.
Hôm qua tôi đã đi mua sắm sau khi tan làm.
V+(으)려고 하다
V+(으)ㄹ 거예요
Định, sẽ làm gì
내년에 한국 유학을 가려고 해요.
Sang năm tôi định sẽ đi du học Hàn Quốc.
내일 등산갈거예요.
Ngày mai tôi sẽ đi leo núi.
ngữ pháp sơ cấp -p1
1.
V+ 아/어 야 하다: Phải làm gì.
Ví dụ: 내일 시험이 있어서 공부해야 합니다:
ngày mai có kì thi nên tôi phải học bài.
월요일에 학교에 가야 합니다:
vào thứ 2 phải đến trường
한국에 가면 맜있는 음식을 많이 먹어야 해요:
nếu đến Hàn Quốc phải ăn thật nhiều món ngon.
2.
V+ (으)면: nếu…..thì….
V có phụ âm cuối + 으면
V không có phụ âm cuối hoặc phụ
âm cuối “ㄹ” thì + 면.
VD: 열심히 공부하지 않으면 시험에 떨어질 거예요: nếu không học hành chăm
chỉ sẽ thi trượt (시험에 떨어지다: thi trượt)
내일 비가 오면 집에 있을 거예요: nếu ngày mai mưa tôi sẽ ở nhà.
3.
V+ 기위해서: để làm gì.
Ví dụ: 한국유학 가기 위해서 한국어를 공부해요:
tôi học tiếng Hàn để đi du học Hàn Quốc.
감기에 걸리지 않기 위해서 옷을 많이 입어요:
Tôi mặc nhiều quần áo để không bị cảm lạnh( 감기에 걸리다: bị cảm lạnh)
4.
V+ 고 있다: đang làm gì.
Ví dụ: 집에서 공부하고 있어요: tôi
đang học bài ở nhà
뭘 하고 있어요? Bạn đang làm gì thế?
남 씨는 비빔밥을 먹고 있어요.
5. V+(으)면 안 되다: không được phép làm gì. (V+ 아/어도
되다:
được phép làm gì)
밖에 가면 안 됩니다: không
được phép ra ngoài. (이야기해도 돼요: được phép nói chuyện)
박물관에서 산진을 찍으면 안 돼요: không
được phép chụp ảnh ở viện
bảo tàng.
1.
Trích dẫn gián tiếp -p1
- Trích dẫn gián tiếp dùng khi kể lại lời nói của 1 người khác.
- 다고 하다: dùng khi trích dẫn nội dung đơn thuần
- 다고 했다: nhấn mạnh câu nói của người nói đã xảy ra trong quá khứ.
ví dụ: 어머니가 언제 오세요? Khi nào thì mẹ đến
내일 온다고 해요 => mẹ nói ngày mai sẽ đến.
수미 씨가 어머니 내일 온다고 했어요 => Sumi đã nói là ngày mai mẹ sẽ đến.
1. Câu tường thuật.
*) Động từ: v+ㄴ/는다고 하다
V có phụ âm cuối +는다고 하다
V không có phụ âm cuối +ㄴ다고 하다.
VD: 할아버지 밥을 드신다고 해요 => Ông bảo là đang ăn cơm.
하 씨가 사장님은 사무실에 없는다고 했어요=> Hà đã nói là giám đốc không có ở văn phòng.
민수 씨가 도서관에서 책을 읽는다고 해요=> Minsu nói cậu ấy đang đọc sách ở thư viện.
*) tính từ: Adj +다고 하다.
VD: 어머니가 가방이 예쁘다고 해요.
영진 씨가 회사에 취직해서 바쁘다고 해요. => Yeong Jin nói là dạo này cậu ấy xin việc nên hơi bận.
*) Danh từ (이)라고 하다.
N có phụ âm cuối +이라고 하다
N không có phụ âm cuối +라고 하다.
VD: 민수는 한국 사람이라고 해요 => Minsu nói cậu ấy là người Hàn Quốc
수미가 좋아하는 음식이 김치라고 해요=> Sumi nói rằng món ăn ưa thích của bạn ấy là Kim Chi.
2. Câu tường thuật dạng nghi vấn
A/V+냐고 묻다/ 냐고 하다.
VD: 선생님이 수미가 밥을 먹냐고 해요=> Cô giáo hỏi là sumi đã ăn cơm chưa.
철수가 내일 토요일냐고 물어요? => Cheol Su hỏi là ngày mai có phải thứ 7 không?
*) Danh từ (이)라고 하다.
N có phụ âm cuối +이라고 하다
N không có phụ âm cuối +라고 하다.
VD: 민수는 한국 사람이라고 해요 => Minsu nói cậu ấy là người Hàn Quốc
수미가 좋아하는 음식이 김치라고 해요=> Sumi nói rằng món ăn ưa thích của bạn ấy là Kim Chi.
2. Câu tường thuật dạng nghi vấn
A/V+냐고 묻다/ 냐고 하다.
VD: 선생님이 수미가 밥을 먹냐고 해요=> Cô giáo hỏi là sumi đã ăn cơm chưa.
철수가 내일 토요일냐고 물어요? => Cheol Su hỏi là ngày mai có phải thứ 7 không?
nghệ thuật pansori - p2
Các tác phẩm tiêu biểu
Vào thời vua Suk Jong – Joseon (thời kì 1674 – 1720), Lee Mong Ryong con trai của quan huyện xứ Nam Won và Chun Hyang – mỹ nữ không ai sánh bằng và là con gái của ca nữ đã gặp nhau trong ngày Tết Đoan Ngọ tại Gwanghallu rồi họ đã yêu nhau. Nhưng bố của Lee Mong Ryong đã phải chuyển lên Seoul nên họ phải chia ly. Khi đó Buyn Hak Do, viên quan mới được bổ nhiệm của Namwon đã chức buổi tiệc để gọi các ca nữ đến và viên quan này dụ dỗ nàng nhưng nàng giữ lòng thủy chung và kiên quyết chối từ. Vì lý do đó mà nàng bị tống vào ngục tù và mạng sống của nàng luôn bị đe dọa. Lee Mong Ryong đã tới Seoul và đỗ đạt khoa cử rồi trở thành Mật sứ. Trong buổi tiệc mừng thọ quan huyện, những kẻ quan viên dưới quyền của các xã đều đến vui chơi thì Lee Mong Ryong đã ra lệnh bắt quan huyện và cứu Chun Hyang rồi hai người cùng nhau sống trăm năm hạnh phúc.
Cảnh Lee Mong Ryong và Chun Hyang gặp nhau giúp ta tưởng tượng đến phong cảnh ngày Tết đoan ngọ - lễ hội mùa xuân truyền thống và là lễ hội đặc trưng của các nước nông nghiệp. Ở Hàn Quốc, tới Tết Đoan Ngọ là việc cấy lúa đã gần như hoàn thành. Vào Tết này người ta thường tổ chức nhiều trò chơi dân gian và tập tục truyền thống nhằm cầu mong một năm mùa màng bội thu, cuộc sống bình an và no ấm. Trong ngày Tết đoan ngọ thường có phong tục đa phần con gái trẻ sử dụng thêm đồ bằng trang sức các loại, quần áo đẹp, giày để làm tôn lên vẻ đẹp của bản thân cùng với vẻ đẹp của mùa xuân và trò chơi đánh đu. Ngoài trò đánh đu, trong ngày tết đoan ngọ còn chơi trò đấu vật, múa mặt nạ. Tất cả những trò chơi này đều là những trò chơi dân gian nhằm cầu mong cho một năm mùa màng bội thu. Không chỉ vậy, Tết Đoan Ngọ còn làm nẩy nở những mối tình nồng cháy, giống như tình yêu của Chun Hyang và Lee Mong Ryong.
Ở thời kì này, sự phân biệt giữa các giai cấp trong xã hội rất rõ ràng. Trong thời Joseon, quý tộc là tầng lớp xã hội bao gồm những quan lại có thể tham gia vào chính sự, dòng dõi có tư cách tiềm năng đến cả tầng lớp học giả. Ngoài ra họ cũng rất coi trọng hôn nhân để duy trì được thân phận quý tộc, vì vậy chỉ những người trong tầng lớp quý tộc mới có thể kết hôn với nhau. Nhưng Chun Hyang – con gái của 1 nữ ca và Lee Mong Ryong – con trai của quan huyện đã vượt qua rào cản của giai cấp xã hội, họ bất chấp đến với nhau, cùng thề nguyện và đính ước với nhau dù không có sự đồng ý của bố mẹ.
Gwangliwang là long vương của vùng Nam hải đã mắc bệnh và có thể sẽ chết. Một viên quan đã nói rằng nếu ăn được gan thỏ đang sống trên đất liền thì sẽ khỏi. Vì vậy,long vương tập trung các đại thần ở thủy cung lại và chọn sư tử sẽ đi lấy gan thỏ nhưng các đại thần lại cạnh tranh và không quyết định được ai sẽ đi. Khi đó rùa biển đã xuất hiện và có đủ khả năng nên đã được đồng ý. Rùa biển cầm bức ảnh chân dung thỏ và đi về phía đất liền. Trong buổi nói chuyện vỡi các loài động vật,rùa biển đã gặp gỡ thỏ và rùa biển đã dụ dỗ rằng nếu thỏ đi cùng rùa biển xuống thủy cung thì sẽ được làm quan to. Khi đến gặp long vương,long vương bảo hãy đưa gan ra thì thỏ mới biết mình bị lừa. Khi đó thỏ nói rằng mình đã để lại gan ở trên đất liền. Long vương đã rất ân cần với thỏ và nói hãy trở lại đất liền mang gan xuống thủy cung. Thỏ cùng với rùa biển trở lại đất liền và bỏ chạy vào rừng sâu. Rùa biển định tự sát,đúng lúc đó có 1 người xuất hiện và đưa cho rùa biển thần dược.
Theo tư tưởng Nho giáo, người quân tử sống trên đời cần phải “ trung quân ái quốc”, nghĩa là phải một lòng trung thành với vua, phục tùng mệnh lệnh một cách tuyệt đối, thậm chí phải hi sinh vì đất nước. Trong tác phẩm Suggungga chúng ta cũng thấy được lòng tận tâm trung thành của rùa biển đối với Long Vương.
Rùa biển đã quyết định ra khỏi biển cả ,môi trường sống của mình để đi lên đất liền – một nơi đầy rẫy nguy hiểm đổi với những loài động vật sống dưới nước. Rùa đã quyết mạo hiểm thân mình để đi tìm gan thỏ chữa bệnh cho long vương. Và khi quay lại lần thứ hai, thỏ trốn vào rừng sâu, biết mình không mang được gan thỏ về cho long vương chữa bệnh nên rùa đã quyết định tự sát. Điều đó đã thể hiện tấm lòng “ trung quân ái quốc” của rùa biển.
Simcheongga có nội dung viết về nhân vật chính là cô gái nghèo tên Simcheong. Mẹ mất khi Simcheong mới sinh ra, để lại cô một mình tận tâm chăm sóc người cha bị mù già yếu Simbongsa trong cảnh nghèo éo le. Một ngày nọ, người cha sẩy chân rơi xuống một rãnh suối nhưng may mắn được một vị sư cứu giúp. Vị sư này đã nói với ông rằng nếu ông biếu nhà chùa 300 bao gạo thì Đức Phật sẽ giúp ông sáng mắt. Vì nhà quá nghèo, Simcheong đã phải đổi thân cho một đoàn thủy thủ lấy 300 bao gạo giúp cha sáng mắt. Để xoa dịu Long Vương, Simcheong đã bị ném xuống biển để làm vật tế. Sau đó, cô được đưa đến Long Cung và rồi được đưa Long Vương thương tình đưa về đất liền bằng một đóa hoa sen. Cô được đưa thẳng đến hoàng cung, vô tình gặp được hoàng đế, được ngài hết lòng yêu thương và sắc phong làm hoàng hậu. Để tìm lại cha, cô đã tổ chức một buổi lễ dành riêng cho những người đàn ông bị mù và cuối cùng cũng gặp được cha. Ngay khi nghe giọng nói của con gái, ông đã ngạc nhiên đến nỗi đôi mắt đột nhiên sáng trở lại.
Hình ảnh Simcheong tận tâm tận tụy chăm sóc người cha già mù lòa trong hoàn cảnh nghèo nàn thiếu thốn, hi sinh bản thân để giúp cha có thể thấy lại được ánh sáng,…chính là những minh chứng cho chữ Hiếu của con cái thời Joseon. Đối với Nho giáo và Phật giáo, Hiếu chính là một trong những cái đức mà con người nhất định phải có, và thông qua những nhân vật trong các tác phẩm văn học người xưa muốn nhắc chúng ta nhớ và giữ gìn chữ Hiếu quý giá này.
Tuy chủ đề chính của Simcheongga là chữ Hiếu nhưng bên cạnh chữ Hiếu ấy tác phẩm còn làm nổi bật lên tư tưởng Phật giáo, đó là quy luật nhân quả “ ở hiền gặp lành”
Xuyên suốt tác phẩm, người đọc sẽ thấy được hình ảnh của Phật giáo xuất hiện khá nhiều, điển hình như khi người cha Simbongsa bị rơi xuống khe suối thì chính một vị Phật tử của Phật giáo đã cứu giúp, hay khi Simcheong rơi xuống biển cô đã được đưa về đất liền bằng một đóa hoa sen. Hoa sen là một trong những biểu tượng của Phật giáo, hoa sen xuất hiện trong các công trình phật giáo và Đức Phật ngồi trên bầu sen. Điều này cho thấy vào thời đại Joseon bấy giờ, Phật giáo rất được triều đình coi trọng và cũng được người dân rất tin tưởng.
Ngoài ra, tình tiết Simcheong hi sinh để cha mình sáng mắt, và cuối cùng cô đạt được hạnh phúc, cưới nhà vua và trở thành hoàng hậu cao quý và cha cô có lại thị lực cũng thể hiện được tư tưởng nhân văn tốt đẹp. Tác phẩm đã nhấn mạnh tư tưởng luật nhân quả của Phật giáo rằng người tốt thì sẽ được phù hộ, “gieo nhân nào gặt quả nấy”. Qua đó nhắc nhở chúng ta rằng những người hiền lành tốt bụng dù có ở trong hoàn cảnh éo le khổ sở thậm chí là ở thời điểm cận kề với cái chết thì cũng sẽ được Phật giúp đỡ và có một kết thúc tốt đẹp. Kết thúc truyện là tình tiết tất cả những người mù tham gia bữa tiệc đều được sáng mắt trở lại, đó là một cái kết mĩ mãn và thể hiện tư tưởng linh nghiệm của Phật giáo.
Ở một vùng đất nơi giáp biên giới ba đảo Kyeongsang – Jeolla - Chungcheong có hai anh em sinh sống với nhau, người anh là Nolbu xấu tính và hay gắt gỏng còn người em Heungbu thì hiền lành và ôn hòa, Nolbu chẳng những độc chiếm hết gia sản mà cha mẹ để lại mà còn nhẫn tâm đuổi Heungbu đi, vợ và các con của Heungbu đã phải làm đủ loại công việc nặng nhọc mà vẫn luôn sống trong nghèo đói. Một hôm vào một ngày mùa xuân mặt trời rực rỡ, có một con chim với chiếc chân bị gãy nằm trên đất trước nhà Heungbu, với trái tim nhân từ Heungbu đã chữa lành chân cho con chim và vào mùa xuân một năm sau đó con chim mang về cho Heungbu một hạt giống của trái bầu. Heungbu đem hạt gieo trồng, cũng vào mùa thu năm ấy hạt nở ra một trái bầu thật lớn và khi bổ trái bầu ra, bên trong lại có rất nhiều vàng bạc châu báu, Heungbu từ đó trở thành bậc phú gia trong vùng. Nolbu sau khi nghe được chuyện, đã cố tình làm gãy chân chim rồi sau đó lại tận tình cứu chạy rồi thả chim đi, cũng vào đúng một năm sau đó một hạt bầu thần đã được đưa về cho ông ta. Nolbu cũng gieo trồng hạt, và mùa thu năm ấy cây cũng cho ra một trái bầu to, nhưng khi bổ ra thì bên trong lại túa ra đủ loại yêu tinh, quái thú. Nolbu sau đó thân bại danh liệt. Heungbu nghe tin, chia tài sản của mình cho anh. Nolbu đã nhận ra lỗi lầm của mình và sau đó hai anh em hòa giải với nhau. Cuối cùng, họ lại cùng hòa thuận sống bên nhau.
4.2. Ý nghĩa : Phản ánh tư tưởng phật giáo
Cốt truyện của Heungbuga cho đến ngày nay được hình thành từ bốn yếu tố, đầu tiên là cốt truyện đặc hữu, thứ hai là sự kết hợp giữa cốt truyện đặc hữu với cốt truyện ngoại lai, thứ ba là truyện của Mông Cổ, và thứ tư là truyện của Phật giáo. Và do đó ảnh hưởng của Phật giáo được thể hiện một cách rõ ràng qua các luân thường đạo lý mà cốt truyện muốn truyền tải. Người lương thiện gặp may mắn và sống hạnh phúc, còn những kẻ vô đạo đức, tham lam phải chịu tội, và làm người thì phải lương thiện và sống có đạo đức chính là những đạo lý về thuyết nhân quả liên tục được nhấn mạnh xuyên suốt mạch truyện.
Đạo Phật quan niệm vạn vật không do một thế lực bên ngoài nào làm ra mà do vận động của bản thân nó. Triết lý nhân quả của đạo Phật cũng được dân gian hiểu một cách giản dị như "ở hiền gặp lành", "gieo gió gặt bão", "không có lửa sao có khói". Những tác phẩm như Heungbuga rõ ràng là những bài học đạo đức của lý nhân quả - nghiệp báo, khuyên con người ăn hiền ở lành. Nhân dân đã mượn giáo lý của nhà Phật, đó là giáo lý nhân quả để phản ánh hiện thực, để thể hiện ước mơ, tư tưởng về một xã hội công bằng, hạnh phúc trong đó cái thiện sẽ thắng cái ác, cái thiện sẽ được hưởng hạnh phúc còn cái ác tất yếu phải bị trừng trị.
Subscribe to:
Posts (Atom)