Thursday, March 7, 2019

Lảm nhảm

Ngày hôm nay tôi lên facebook, nghe tin 1 ng em học dưới vài khóa gì đó đã mất, tôi chẳng biết em là ai, nhưng có lẽ em còn trẻ lắm, một sinh viên học ngoại ngữ với bao ước mơ dang dở, vậy mà em đã ra đi, bỏ lại những ước mơ hoài bãi, bỏ lại gia đình :)
Thầy cô tiếc thương em, bạn bè tiếc thương em, ngay cả tôi, 1 người chẳng biết em là ai cũng tiếc thương cho cuộc đời ngắn ngủi của em :)
Em chỉ mới 20 tuổi thôi mà :) Vậy mà thần chết lại đem em đi, rồi sau đây những người ở lại, bạn bè em, và có lẽ đau lòng nhất sẽ là gia đình của em, họ sẽ sống như thế nào nhỉ?
Nghĩ tới đây thôi, tôi cũng cảm thấy chạnh lòng, cuộc đời ngắn ngủi chẳng biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng chúng ta luôn quá mệt mỏi để nghĩ rằng biết đâu hôm nay chính là ngày cuối cùng mình được sống, chúng ta chẳng hề trân trọng những giây phút được sống mà lãng phí nó bằng những suy nghĩ vô tội vạ, những lần tự ngược đãi bản thân, những lần vô tâm với chính những ng thân của mình
Tôi cũng có lúc cảm thấy mình đã tự lãng phí những ngày tuổi trẻ, tôi quá lười biếng để bước chân ra ngoài vào những ngày nghỉ, quá mệt mỏi để thức dậy đi làm đúng giờ :)) Nói tóm lại tôi là 1 người nhạt nhẽo, chính tôi cũng cảm thấy mình quá nhạt nhẽo trong cái thế giới đầy màu sắc này, có lúc tôi cảm tưởng như mình lạc lõng giữa những con người đầy năng lượng và nhiệt huyết.. Tôi sợ rồi mọi người sẽ rời xa tôi sau khi phát hiện ra tôi thật nhạt nhẽo, tôi mang nhiều u sầu, và quá nhiều nỗi sợ hãi để ai đó có thể đủ kiên nhẫn ở cạnh tôi
Những suy nghĩ của tôi sẽ làm đối phương phát mệt, và tới cuối cùng tôi chỉ còn lại 1 mình
Mặc dù vậy, nhưng tôi nhận ra, ừ thì 1 mình vẫn tốt, ít ra tôi sẽ ko phải đau lòng, và mặc dù là 1 mình nhưng tôi vẫn đang được sống, 1 cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc, :) Vậy thôi là đủ rồi...

No comments:

Post a Comment